DocTruyenChuFull.PRO

Nhập Số Chương Để Tìm Chương VD: 200
Cao Thủ Tu Chân - Diệp Thiên
Chương 31

Chương 31

Trong phòng, Tiếu Văn Nguyệt vừa đưa bộ quần áo mới cho Cố Giai Lệ nhận xét, vừa tuỳ ý hỏi: “À đúng rồi Giai Lệ, cậu và Diệp Thiên quen nhau như thế nào vậy? Hồi nhỏ cậu và anh ta sống cùng một thôn à?”.

Cố Giai Lệ suy nghĩ một hồi rồi trả lời: “Chính xác mà nói, anh Diệp Thiên không ở cùng một thôn với mình. Anh ấy được mẹ mình cứu ở trong núi sâu. Sau đó…”.

Cố Giai Lệ kể về việc quá trình quen biết với Diệp Thiên, nghe xong, Tiếu Văn Nguyệt hơi cau mày: “Vậy anh ta là trẻ mồ côi không bố không mẹ sao?”.

Cố Giai Lệ gật đầu: “Anh Diệp Thiên không có bố mẹ. Từ lần đầu tiên mình gặp anh ấy, anh ấy chỉ có một mình, nhưng dường như anh ấy không bao giờ để tâm. Đối mặt với cuộc sống này, anh ấy luôn tràn đầy tự tin, có những suy nghĩ và định hướng của riêng mình. Trong mắt anh ấy, mình chưa bao giờ nhìn thấy cảm xúc buồn phiền, âu sầu!”.

Tiếu Văn Nguyệt không nói lên cách nhìn nhận của mình, bởi lẽ cô ta mới biết Diệp Thiên được hai ngày nên hoàn toàn không hiểu Diệp Thiên. Chỉ là nghĩ tới việc Diệp Thiên không có bố mẹ, cô ta cảm thấy hơi thương cậu.

Lúc này, Tiếu Văn Nguyệt liếc mắt nhìn, bỗng thấy bên ngoài biệt thự có chiếc Bentley thương gia đang lái tới, một người đàn ông trung niên xuống xe cùng cậu thanh niên chừng hai mươi tuổi, đi về phía biệt thự.

“Giai Lệ, bố mình về rồi, chúng mình xuống nhà thôi!”.

Tiếu Văn Nguyệt dẫn Cố Giai Lệ xuống tầng, vội vàng mở cửa biệt thự.

“Bố!”.

Người đàn ông trung niên bước tới, ông ta mặc một bộ vest và đi giày da, gương mặt có nhiều nét tương đồng với Tiếu Văn Nguyệt, đây chính là Tiếu Lâm, bố của Tiếu Văn Nguyệt.

Nhìn thấy Tiếu Văn Nguyệt, ông ta mỉm cười dịu dàng rồi đi thẳng vào nhà.

“Nguyệt Nguyệt, con nhìn xem bố đưa ai về này!”.

Phía sau ông ta là cậu thanh niên trẻ tuổi mặc áo sơ mi kẻ sọc màu đỏ rượu đang bước đi chậm rãi, trên môi nở một nụ cười thân thiện lịch sự.

“Nguyệt Nguyệt, đã lâu không gặp!”.

Cậu thanh niên bề ngoài tao nhã, có khí chất thư sinh, nho nhã nhưng không hề rụt rè, ngược lại còn phảng phất khí chất anh dũng, phong thái điềm đạm, hoàn toàn không giống với khí chất của người cùng lứa tuổi. Vừa nhìn là biết cậu ta trải đời, kinh nghiệm phong phú.

“Anh Thần Quang!”.

Tiếu Văn Nguyệt mỉm cười lịch sự chào hỏi cậu thanh niên, rồi mời hai người họ vào biệt thự.

“Bố, Giai Lệ thì bố gặp nhiều rồi, nên con không giới thiệu nữa. Đây là Diệp Thiên, chắc bố từng nghe mẹ nhắc tới rồi đấy ạ!”.

“Ồ? Diệp Thiên sao?”.

Tiếu Lâm cởi áo vest ra rồi treo lên móc, nghe Tiếu Văn Nguyệt nói vậy, ông ta quay đầu lại, kinh ngạc nhìn Diệp Thiên với ánh mắt tò mò, dò xét.

“Cháu chào chú Tiếu ạ!”.

Diệp Thiên đã mở mắt ra hồi lâu, cậu đứng dậy khẽ gật đầu với Tiếu Lâm.

“Ừ, chào cháu, vợ chú từng nhắc tới cháu rất nhiều lần đấy, nói cháu là vị cứu tinh của bà ấy!”.

Tiếu Lâm mỉm cười, nhưng trong lòng lại thầm lắc đầu.

Đọc truyện chữ Full
Đọc truyện chữ Full
Đọc truyện chữ Full